Mình sinh ra trong một gia đình làm nghề trang sức truyền thống, cửa hàng của gia đình thì đã tồn tại hơn 20 năm ở Chợ Thiếc rồi.
Mình đã có quãng thời gian làm và học việc ở nhiều nơi trước khi mở tiệm. Do nối nghiệp nên mình nâng niu nghề hoàn kim theo kiểu truyền thống. Tiệm có nhiều khách vãng lai là các cô chú sống ở khu chợ Thiếc, dần dà cảm mến và tin tưởng đã thành khách quen. Từ các mối quen, tiếng lành đồn xa thì mình có thêm khách mới. Rồi thêm mảng online, mở rộng tệp khách mới, trẻ trung và đa dạng, vươn ra khỏi khuôn khổ chợ Thiếc và Sài Gòn.
Cái khó nhất trong việc đưa sản phẩm do chính mình thiết kế ra thị trường là tìm được những người cùng thị hiếu. Món đồ sinh ra từ ý tưởng và tâm huyết cá nhân, chắc chắn đối với bản thân là đẹp tuyệt vời. Thế nhưng không phải ai cũng đồng ý, có thể gu thẩm mĩ khác nhau, có thể còn vài chỗ lấn cấn với người nhìn.
Tuy nhiên, mình không đặt nặng việc bán hàng mới mà chú tâm vào chế tác theo yêu cầu của khách và chỉnh sửa, làm mới đồ cũ.
Ngày từ ngày đầu nói về việc mở các kênh mạng xã hội sau khi cửa hàng khá ổn định, mình đã định hướng luôn: tiệm sẽ ưu tiên sửa chữa làm mới đồ cũ hơn là mua hẳn đồ mới. Một món trang sức chứa bao nhiêu là kỉ niệm, có thể nó gắn với một người, có thể là một sự kiện trong đời. Dần dà, không còn là đồ đeo chơi mà là kỷ vật. Có vài món chẳng gắn với gì đặc biệt cả, chỉ là hợp mắt, đeo vừa tay thì cứ đeo mãi thành quen. Khi đó, vứt đi lại uổng. Nên nhiều người ôm hy vọng làm lại được một chiếc bông tai đã mất hay sửa được cái vòng đã cũ để hoài niệm. Và mình muốn là người hiện thực hóa niềm hy vọng của họ. Cái thở phào nhẹ nhõm, sự vui mừng xúc động trong ánh mắt người nhận khiến mình biết rõ, giá trị món đồ đó không nằm ở chất liệu hay giá cả thị trường, nó đáng giá nhiều hơn thế.
Cuối cùng, vì sao NTJ bảo hành tận 1 năm và bảo hành nửa giá năm thứ 2? Vì mình thấy 3-6 tháng thì ít quá, có khi chưa kịp hư hao gì để mà sửa. Mà mình có nhiều khách du học sinh với mấy cô chú ở nước ngoài nữa. Thôi thì cứ để 1-2 năm cho họ yên tâm mua hàng. Đồ mình làm bền mà.
Mời bạn tham khảo dịch vụ tiệm mình.
NGỌC TRÂM JEWELRY


Anh Nguyên đến lúc tiệm tôi gần đóng cửa, anh muốn một chiếc nhẫn đẹp đeo ở ngón giữa. Không cần dừng mắt quá lâu ở anh để tôi có thể biết anh cần một chiếc nhẫn như thế nào thay vì anh muốn một chiếc nhẫn trông như thế nào
- Anh Nguyên thuận tay phải nên tay trái sẽ là nơi tôi chọn nhẫn cho anh đeo. Đốt ngón giữa tay anh to nếu đeo được vào trong sẽ rất rộng, và nếu may mắn nhẫn đeo vừa khít thì sẽ là một cực hình khi anh đeo vào và tháo ra để vệ sinh, nên tôi bảo anh hãy đeo ở ngón trỏ hoặc ngón áp út thôi-một chiếc nhẫn nên mang đến sự tiện lợi chứ không phải mang đến sự đau đớn
- Công việc của anh sẽ khiến những thứ anh đeo lên người trở nên vướng víu và dễ trầy xước, anh cần một chiếc nhẫn theo được anh đến nơi làm việc, làm anh vui ở trên bàn nhậu, xinh hơn khi ở bên vợ con anh và bên bản thản thân mình-chiếc nhẫn của anh Nguyên cần có sự linh hoạt
Tôi biết rõ chỉ 2,3 tuần nữa thôi chiếc nhẫn của anh sẽ không còn bóng loáng như khi anh vừa rước nó về, nó sẽ móp, sẽ trầy xước, bám đầy bụi và gạch vụn nhưng lúc đó nó sẽ là “câu chuyện của tôi”-của một người sản xuất, người bán hàng và là người bảo dưỡng cho sản phẩm mà tôi bán ra.
Ai cũng cần một câu chuyện, những khách hàng đến với tôi lúc nào cũng cần một câu chuyện cho sản phẩm mà họ sắp xuống tiền mua, nhưng tôi sẽ chẳng có một câu chuyện gì cho sản phẩm của mình cả, đối với tôi chẳng có sản phẩm nào làm khách hàng của tôi bỗng trở nên thông tuệ đĩnh đạc, bỗng ngay thẳng giàu có. Nhưng mà con người thì có, con người có thể khiến sản phẩm của tôi trở nên tầm thường hơn bao giờ hết hoặc là quý giá hơn bất kì điều gì mà tôi có thể nhận biết được trên đời này.

Tiệm tôi có nhiều trẻ con, bố mẹ bọn trẻ sẽ dẫn chúng đến mua vòng bạc trơn đeo để tránh gió, hầu hết đứa nào cũng đeo một hoặc hai cái. Điều thú vị ở đây là bố mẹ bọn trẻ cũng từng được những ông bố bà mẹ của họ dẫn đến mua những chiếc vòng bạc như thế ở tiệm của mẹ tôi khi họ còn là một đứa trẻ-thế hệ nối tiếp thế hệ. Mấy ông bố lúng túng lọng cọng dắt con nhỏ tới tiệm mua lắc tay lắc chân, nhìn vừa buồn cười vừa ấm áp. Các mẹ các cô thì khỏi bàn rồi, lựa rất kĩ, sợ cấn sợ đủ thứ, nói cười rôm rả cả tiệm. Đàn ông thì không điệu đà, nhẹ nhàng như chị em phụ nữ mình, nhưng họ cũng thương con vô bờ bến, nếu con đòi thế nào là sẽ dặn đi dặn lại shop làm đúng như thế, đừng sai đừng thiếu, yêu chiều hết mực. Mà kiểu nào đi nữa, thì mỗi lần có khách thế này, tiệm lại được phủ đầy yêu thương từ các gia đình mang đến. Tôi có thể tưởng tượng được khi mình ở độ tuổi trung niên với những nếp nhăn trên trán và râu rồng lộ rõ mỗi khi tôi cười tiếp khách. Tôi không biết mình có can thiệp thẩm mỹ vào độ tuổi đó không nhưng tôi sẽ là một bà cô bán hàng vui tính với đầy hình xăm trên da trong mắt bọn trẻ con. Mỗi em một câu chuyện, có khi buồn khi vui. Xin phép kể một chuyện ở đây. Có bé bị bỏ rơi, mẹ nuôi xin em về để yêu thương. Cô ở Vũng Tàu, có việc lên Sài Gòn nên mang em theo nhờ mấy cô hàng xóm trông giúp. Và từ đó, em lại được thêm tình thương từ những con người tuyệt vời ấy. Thấy em không đầy đủ vật chất, mấy cô, dù chỉ là hàng xóm, lại dắt em ra hẳn tiệm bạc của mình để mua lắc cho em. Mua xong là hai mẹ con lên đường về nhà ở Vũng Tàu luôn. Em cười vui vẻ làm mọi người vui theo, còn tôi xúc động bởi hoàn cảnh của em và cảm động hơn về tình người của những người phụ nữ này. Quá tuyệt vời, quá đáng để trân trọng và học hỏi. Cảm ơn đời cho tiệm mình gặp được những vị khách này để mỗi ngày lại cố sống tốt hơn. Tặng em thêm đôi hoa tai, em ngoan, khoẻ và thương mẹ nhé Bảo Yến. Hẹn gặp lại em và mẹ với sự hạnh phúc trong đôi mắt cả hai. Chúc các cô nhiều may mắn trong cuộc sống vì các cô thật sự phi thường. Không chỉ các em bé, tiệm vẫn có phụ huynh dắt con cũng khá lớn đến tiệm hay nhắn tin đặt chế tác vòng riêng cho con. Thì, cũng biết rồi đó, ba mẹ thường sẽ mắng yêu, cãi nhẹ vì họ thấy cái này đẹp, cái kia hợp với mấy bạn hơn nhưng cuối cùng thì cũng sẽ đầu hàng và chiều theo ý các cô cậu. Mình nhìn mà thấy sự ngang bướng của mình ở độ tuổi đó và bây giờ, ở ngưỡng giữa 20, lại có cái nhìn thật khác vì mình đã hiểu chuyện hơn. Chỉ mỉm cười ước gì có thể nói cho các em biết rằng bố mẹ thật ra cũng chỉ muốn cái tốt nhất cho các em thôi, khi già rồi nhìn lại, sẽ chẳng hiểu vì sao khi đó cứ ẩm ương không nghe lời; ba mẹ là mốt (mode) đấy, không lỗi thời đâu! Ngược lại, cũng có những khi tiệm lại được tiếp các bạn đến mua đồ cho ba mẹ mình. Là một đứa con, mình cũng cảm thấy hạnh phúc và tự hào lây. Chúng mình lớn rồi nhỉ, đã có thể tự chăm sóc bản thân và báo hiếu cho ba mẹ, dù ít dù nhiều cũng là thành quả cố gắng và tấm lòng yêu thương với bậc sinh thành. Có bạn hẹn tiệm ở trên Insta đó chứ, tính đến xem để đặt hàng nhưng vì vài lý do lại không chọn được cho mình cái nào, bạn ấy vẫn mua cho mẹ một chiếc nhẫn vàng, cái vẻ chiều chuộng mẫu thân lắm. Mình trộm nghĩ, hẳn bạn yêu mẹ rất nhiều và cũng tự hào về bản thân muốn nổ tung vì có thể làm mẹ vui đến nhường đó. Những mẩu chuyện nhỏ nhặt kể không hết. Có chuyện bé quá, viết lại chẳng vô đâu, có chuyện dài quá, viết lại chẳng ai đọc. Thôi thì mình sẽ đăng từ từ ti tí lên mạng, ai thích có thể chia sẻ cùng tiệm, hoặc cứ ghé cửa hàng để vừa mua vừa tám chuyện nhé.


















